Tôi góp nhặt năm tháng, gói những yêu thương còn sót lại tặng mỗi người trong kí ức chút khoảng trống trong tim mình. Ở nơi nào đó, anh sống yên lành bên gia đình êm ấm có khi nào anh chạnh lòng nhớ tôi? Chắc là không anh nhỉ? Có những chiều mưa tôi đắng lòng khi hoài niệm về những ngày xưa cũ, bên con đường ồn ào của Sài gòn, tôi và anh nép mình trú mưa. Có những điều anh mãi mãi ko biết...tôi đã từng đi bên người mới, giữa cơn mưa chiều tầm tã tôi khóc nức nở, khóc cho 1 lần yêu anh bằng tất cả tình cảm đẹp nhất cuộc đời. Người ấy không hiểu tôi vì sao lại khóc, tôi ko nói được ...bởi vì tôi nhớ anh_ nhớ một người đã từng đứng dưới mưa 2h đồng hồ khi tôi giận dỗi. Tôi nhớ những con đường Sài gòn lặng lẽ về đêm, dòng sông tĩnh lặng êm trôi _nơi lần đầu hò hẹn! Giá như con người ta có thể học quên anh nhỉ? Tôi sẽ quên anh như những năm tháng đau lòng nhất. Thời gian càng dài thứ kí ức còn đọng lại là những kí ức đẹp nhất , những xót xa ngày ấy trôi dần tự khi nào... Tôi khắc khoải nhớ anh khi bắt gặp những khoảnh khắc quen thuộc nhưng tôi hiểu, chúng tôi đã đi hai con đường ngược nhau, càng đi càng xa, thời gian tươi đẹp rồi sẽ qua , dẫu hoài niệm nhiều bao nhiêu rồi cũng sẽ nguội dần những nhớ nhung. Anh hạnh phúc và tôi cũng hạnh phúc, vậy thì dừng lại những điều không thể ...để bước tiếp anh nhé! Anh từng hỏi tôi rằng : Em có hối hận ko? Tôi chỉ mỉm cười lặng im ..và chưa bao giờ trả lời bởi vì...tôi chưa bao giờ hối hận. Ngày ấy tôi ra biển, lặng lẽ ngắm nơi kỉ niệm giữa chúng tôi với lời nhủ : Em về rồi sẽ quên hết kí ức đau buồn khi bên anh! Tôi về, phủi bỏ tất cả những đớn đau và nước mắt, chia tay nhau tôi từng khóc quên trời quên đất, nhớ làm gì khi 1 người đã quay lưng. Tôi đã từng hận thù anh , bởi anh lừa dối tôi, bởi anh xem nhẹ tình cảm tôi đã trân trọng....Tôi còn nhớ mình đã tủi thế nào khi anh bỏ mặc tôi giữa căn phòng xa lạ với những ánh mắt thương hại của bạn bè anh. Tôi còn nhớ khi mình nhớ anh quay quắt, tìm đủ mọi cách để gặp anh nhưng anh như bốc hơi khỏi thành phố, tôi còn nhớ mình đã bao đêm gục đầu trên tay khóc thầm khi nhìn điện thoại nhớ những tin nhắn đêm khuya anh đã từng gửi... Tôi buông tay là bởi hết yêu thương...con đường đã chọn không còn những vui buồn hờn giận, không còn những mất mát đớn đau cùng anh. Ngày tôi rời vòng tay anh đi về phía khác, trong trái tim vẫn âm ỉ một tình yêu không trọn vẹn_ anh biết và tôi cũng biết. Chính vì vậy, làm gì tồn tại hai chữ Hối Hận giữa chúng mình phải không anh? Uh thì cuộc sống....cứ trôi...và chúng ta ...cứ hoài niệm cho đến khi nào...chẳng còn gì để nhớ!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét